Thư xin lỗi mẹ, dù bà đã qua đời nhiều năm trước

Tôi chắc chắn không phải là người đầu tiên có vấn đề với mẹ. Hầu như, các bà mẹ là những người bị đổ lỗi cho hàng loạt các vấn đề, từ nỗi đau trong chuyện tình cảm tới thói quen ăn uống nghèo nàn. Với mối liên hệ ruột thịt chặt chẽ giữa mẹ và con sinh ra nếu không có gì khác hơn là việc chia sẻ một cơ thể trong suốt chín tháng- tình yêu của người mẹ thường được cho là điều hiển nhiên một cách vô tình.
 
 
Tôi nên biết rằng: Dù mối quan hệ của tôi với cô con gái lớn bây giờ rất vững vàng và đáng yêu, những năm trước và sau tuổi vị thành niên của con bé được định hình bằng cách đổ lỗi cho tôi gần như tất cả mọi thứ không ổn trong cuộc sống của con bé. Phải mất nhiều năm tôi mới hiểu rằng những lần đóng sầm cửa và những giọt nước mắt thái quá không phải nhắm vào tôi. Con bé cần một người gánh chịu và một người để lấy đi nỗi đau đó, giống như đã làm khi còn là một đứa trẻ. Và tôi, tất nhiên, đã ở đó, sẵn sàng cho con bé mượn đôi tai, một bờ vai, một mảnh trái tim và đủ kiên nhẫn chịu đựng sự bộc phát hóc môn.
 
Nhưng không may mẹ của tôi không như vậy. Bà không ở bên cạnh cũng không kiên nhẫn, không vị tha cũng không thấu hiểu. Bà táo bạo và tài giỏi đủ để quản lý một công ty đang phát triển, nhưng bà không thể chiên một quả trứng. Cha tôi bỏ đi khi tôi sáu tháng tuổi và dường như đã quên rằng ông có một đứa con. Đổi lại, mẹ tôi tìm thấy niềm an ủi và đồng hành với số lượng lớn rượu và ma túy. Và kết quả là tôi được nuôi dưỡng bởi một người mẹ thường bị rối trí bởi các chất độc hại, và một loạt họ hàng cùng những người lạ, thường xuyên đổi chỗ giữa ba ngôi nhà trong khoảng thời gian một năm.
 
Nếu nói rằng đó là một tuổi thơ khó khăn, chán nản sẽ là nói nhẹ đi đấy. Tôi không nói điều này để được thương cảm. Tôi nói điều này bởi vì nó là sự thật, và bởi vì nó rõ ràng đã hình thành nỗi sợ bị bỏ rơi và một số khuynh hướng tự hủy hoại mình của tôi. Giống nhiều người khác – những người có tuổi thơ khó khăn hoặc không - Tôi đổ lỗi cho mẹ rất nhiều các vấn đề của tôi khi tôi còn nhỏ.
 
Khi di cư đến Mỹ, tôi đã bắt đầu gặp một bác sĩ chuyên khoa giúp tôi đối mặt, làm sáng tỏ, và quên đi những đau khổ thời thơ ấu. Tôi đã trải qua tất cả các cảm xúc đau buồn, trong khoảng thời gian sa ngã. Và trong mỗi giai đoạn, mẹ tôi luôn là mục tiêu chỉ trích. Các cuộc điện thoại và thư trách móc gửi đến bà thường xuyên, vài tháng không nói chuyện với bà vì các vụ kiện. Khi bà lớn tuổi và yếu đuối hơn, và khi bà cố gắng thu hẹp khoảng cách lớn giữa chúng tôi, tôi tiếp tục từ chối tình yêu của bà cho tôi. Tôi không công nhận, đặc biệt là với bà những nỗ lực để khắc phục mọi chuyện giữa chúng tôi. Nếu cô ấy đã cố gắng để giải thích bản thân mình. Nếu bà cố giải thích, tôi không cho cơ hội . Vì bà đã bỏ rơi tôi, nỗi đau của tôi luôn được ưu tiên.
 
Cho đến khi bà đã ở giai đoạn cuối của bệnh nghẽn phổi mãn tính thì một cái gì đó trong tôi thay đổi. Đây là người phụ nữ từng là sức mạnh của vạn vật - người phụ nữ đầu tiên ở Florence sở hữu một chiếc xe hơi  nay đã gầy trơ xương, đầu bà dường như không lớn hơn một hạt dẻ. Nhìn thấy bà nhỏ nhắn rất tuyệt vọng và cô đơn và trong hình hài đau khổ rõ ràng như vậy  buộc tôi bước ra khỏi sự ích kỷ của mình. Nếu không tha thứ cho bà sẽ là điều không thể tha thứ. Khi bà đang dần dần và sau đó nhanh chóng qua đời, tôi đã phải đối diện với những gì trước đây tôi chọn cách tránh né: Những thách thức mà bà đã trải qua khi sinh ra tôi.
 
Độc thân, thất học, và gánh vác một đứa trẻ trong một thị trấn nhỏ chủ yếu là người Công giáo tại Ý trong những năm 50, bà là mục tiêu của những tin đồn ác ý và được xem là một kẻ bị ruồng bỏ vì nhiều lý do ngoài tầm kiểm soát của mình. Bà cũng gặp tình trạng như chúng ta biết ngày nay là bệnh lưỡng cực. Cùng với chứng nghiện và vốn liếng hạn chế của mình, bà là hiện thân của bất hạnh và nỗi đau. Tôi càng cố gắng xem thế giới đã đối xử tệ với bà thế nào, tôi càng hiểu bà đã dũng cảm ra sao. Lớn lên trong chiến tranh, bà phải chăm sóc cho đứa em nhỏ trong khi mẹ làm việc và bố tòng quân. Ly dị với một đứa con năm mười chín tuổi, bà được xem là không tồn tại trong mắt hầu hết đàn ông. Và hoàn toàn thiếu ổn định về cảm xúc khi không có lối thoát hoặc hỗ trợ nào, giữ lấy một công việc tốt gần như là không thể. Tôi đã ở đâu, tôi có thấu hiểu cho bà không?
 
Bà đã mất trong vòng vài tháng sau khi chẩn đoán – căn bệnh đã không tha thứ hoặc quên đi những lỗi lầm của chúng tôi – và khi bà mất, một phần trong tôi cũng chết đi. Những gì tôi nắm giữ lại là tinh thần bất khuất của bà, và lá thư trao cho bà với hy vọng đã có nhiều thời gian hơn.
 
Mẹ thân yêu:
 
Con viết thư này khi mẹ đang lúc tỉnh lúc mê. Các bác sĩ ở Pavia luôn nói với con rằng thời gian của mẹ sắp hết. Nó làm con phát điên, theo cách mà họ nói, bởi vì tất cả chúng ta đều biết rằng mẹ có chín cuộc sống. Nên chắc chắn, đây không phải là kết thúc.
 
Nhưng nếu như là thật, trước khi đi, con muốn nói với mẹ một số điều.
 
Năm lên mười, mẹ nói với con hãy ra đi để có một cuộc sống tươi đẹp. Vào thời điểm đó, con nghĩ rằng không có cuộc sống nào khác ngoài mẹ. Mẹ là điều đẹp nhất mà con từng thấy. Và dù thời gian tàn phá, điều đó vẫn đúng cho đến hôm nay.
 
Con đã có một cuộc sống tươi đẹp cho mẹ và vì mẹ. Con đã học được cách suy nghĩ nhanh, nói nhanh hơn, và chiến đấu với tất cả sức lực của mình. Con đã mạnh dạn tạo ra con đường riêng của mình, thường là không được bạn bè chấp thuận. Con đã học được rằng không quan trọng những gì mình nhận được, mà là những gì mình cho đi. Con đã học được rằng, dù trong hoàn cảnh, quá khứ, và nỗi đau của mẹ, mẹ vẫn cho con rất nhiều. Giá mà con biết giờ đây mình phải làm gì.
 
Đó là: Trong khi tình yêu của con dành cho mẹ là tùy vào thời điểm, tình yêu của mẹ dành cho con không hoàn hảo nhưng luôn luôn vô điều kiện. Con xin lỗi mẹ vì điều đó. Và con biết ơn rằng tình cảm của mẹ không phải là nhất thời. Đó là, theo nhiều cách, một sự thiêng liêng.
 
Chắc chắn rằng con sẽ nhìn thấy mẹ trong cuộc sống thứ mười của mẹ.
 
Con yêu mẹ, mãi mãi.
 
Lauretta
0
Hay
0
Dễ thương
0
Hahaha
0
Lặng
0
Ảo quá
0
Ghê
0
Dở tệ
0
Gỡ bài
Nguyễn Kinh Luân
Tôi thích đi du lịch và dành thời gian trải nghiệm cuộc sống ở nhiều quốc gia. Tôi lập website này để chia sẻ thông tin hữu ích cùng cộng đồng. Nếu bạn cùng sở thích hãy kết nối với tôi. Chúc bạn luôn thành công. Thân!
Đọc thêm bài được viết bởi Nguyễn Kinh Luân
Khách sạn - Vé máy bay
Agoda
Booking
Abay