Gào thét hay âm thầm chịu đựng? Bạn sẽ làm gì khi bị tra tấn?

 

Hãy tưởng tượng bạn đang đi nghỉ mát. Bạn chạy vào nhà vài người dân địa phương, hỏi thăm về thức ăn và tập quán nơi đây để thỏa sự tò mò của mình, nhưng họ lại nghĩ bạn rất khả nghi. Họ cho rằng bạn là một gián điệp và đánh bạn bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, bạn thấy mình đang ở trong một căn phòng nhỏ với một chút ánh sáng le lói trên trần nhà. Một người đàn ông với khuôn mặt không chút hài hước hỏi bạn tại sao lại làm gián điệp và mặc dù bạn liên tục phủ nhận, ông ta vẫn không bị thuyết phục. Ông ta cho rằng có lẽ ông có thể tạo động lực cho bạn để nói chuyện bằng một cái bảng đầy đủ các loại dao.

Và rồi, bạn bị tra tấn. Và bây giờ bạn đang phải đối mặt với một trong hai lựa chọn. Bạn có thể tỏ ra đau khổ càng nhiều càng tốt, khóc và khóc, hoặc bạn có thể chịu đựng, cố gắng tỏ ra không hề hấn khi bị tra tấn.  Bạn sẽ làm gì?

Một cuộc thí nghiệm đã cho thấy, bạn tốt nhất nên chịu đựng nỗi đau của mình. Các nhà nghiên cứu đã mời những người tham gia gặp một người bị nghi ngờ gian lận trong một nhiệm vụ. Người này - gọi là "Carol" - sau đó đã được "tra tấn" bằng cách bị ngâm tay trong nước đá trong khoảng 80 giây. Carol hoặc tỏ ra đau đớn, rên rỉ và cầu xin, hoặc nhẫn nhịn để nước đóng băng. Khi người tham gia được đánh giá về khả năng có tội của Carol, khả năng càng cao nếu trải qua nhiều đau đớn. Nói cách khác, đau nhiều hơn có nghĩa là tội lớn hơn.

Những phát hiện này cho thấy tra tấn có thể không phát hiện ra tội lỗi như chúng ta vẫn nghĩ. Người ta cho rằng khi người tra tấn tiếp xúc với nỗi đau của người bị tra tấn, họ thuyết phục bản thân rằng đó là một ý tưởng tốt để người kia nhận tội và nạn nhân đáng bị tra tấn. Tuy nhiên không phải ai bị tra tấn cũng nhận tội.  Khi người tham gia nghiên cứu chỉ nghe một ghi âm của buổi tra tấn trước đó - chứ không phải tham gia trực tiếp màn tra tấn - họ lại cho rằng người bị tra tấn càng tỏ ra đau đớn, thì họ càng ít có khả năng phạm tội.

Hai kết quả đối nghịch xuất phát từ hai cấp độ khác nhau. Những người cảm thấy đồng lõa với sự tra tấn (ví dụ, một người cai ngục) có nhu cầu để biện minh cho việc tra tấn, và thường liên kết nỗi đau của nạn nhân để phán tội. Mặt khác, những người không tiếp xúc với sự tra tấn (ví dụ, một người đọc báo), họ không cần phải biện minh cho hành động tra tấn, họ có thể thông cảm với những đau khổ của các nạn nhân.

Điều đó giúp giải thích một phần của các cuộc tranh luận về tra tấn - những người ủng hộ tra tấn cho rằng người bị tra tấn là có tội - làm cho tra tấn trở thành công cụ tự biện minh. Đối với những người quan sát việc tra tấn ở xa hơn, nỗi đau của các nạn nhân bị tra tấn dẫn đến những suy luận vô tội, họ cho răng tra tấn dường như không thể chấp nhận.

Tra tấn có thực sự có khiến nạn nhân nói lên sự thật hay không vẫn còn là một câu hỏi mở? Nhưng nghiên cứu này đã cho thấy rằng, thực tế những người tra tấn luôn nghĩ rằng nạn nhân của họ sẽ nói ra sự thực.

0
Hay
0
Dễ thương
0
Hahaha
0
Lặng
0
Ảo quá
0
Ghê
0
Dở tệ
0
Gỡ bài
Nguyễn Kinh Luân
Tôi thích đi du lịch và dành thời gian trải nghiệm cuộc sống ở nhiều quốc gia. Tôi lập website này để chia sẻ thông tin hữu ích cùng cộng đồng. Nếu bạn cùng sở thích hãy kết nối với tôi. Chúc bạn luôn thành công. Thân!
Đọc thêm bài được viết bởi Nguyễn Kinh Luân
Khách sạn - Vé máy bay
Agoda
Booking
Abay